TÁC ĐỘNG CỦA SUNPHUA LÊN ĐỘNG VẬT THỦY SINH
Sulphua hình thành do sự phân hủy trong điều kiện thiếu ôxy của các chất hữu cơ ở trong hay trên lớp bùn đáy. Sunphua tồn tại ở hai dạng là sunphua hòa tan HS- và Sunphua hydrô tự do H2S rất độc cho cả động vật lẫn người do nó tác động lên hệ thần kinh trung ương. Lớp bùn đáy có màu đen và mùi trứng thối khó chịu là do H2S. Tôm sống chủ yếu sâu dưới nước, gần lớp bùn đáy, nên sự tích tụ H2S trong lớp bùn đáy hay trong lớp nước cận đáy có tác động rất xấu đến tôm. Tôm mất cân bằng trong nước có nồng độ H2S từ 0,1 – 2 mg/l, và chết ngay lập tức khi nồng độ H2S lên 4 mg/l.
Nghiên cho thấy tôm chết từ từ và chìm xuống lớp nước đáy khi nồng độ H2S trong nước là 0,09 mg/l, cho dù nồng độ ôxy hòa tan đạt 3 mg/l.
Để tránh sự hình thành H2S thì lớp đáy đầm cần được xử lý bằng ôxit sắt (70% FeO) với lượng 1 kg/m2. Thử nghiệm cho thấy với cùng một chế độ nuôi dưỡng, tôm trong đầm có xử lý đáy sinh trưởng tốt hơn trong đầm không xử lý đáy. Sau 68 ngày, tôm trong đầm được xử lý tăng trưởng 205% và tỉ lệ chết là 4,4%, trong khi đầm không được xử lý tôm chỉ tăng trưởng 150% và tỉ lệ chết là 20,8 %.Việc xử lý các đầm lớn bằng FeO không được kinh tế, do đó cần thiết kế đầm tôm với các rãnh đáy và xử lý FeO tại các rãnh này vì phần lớn các chất thải và thức ăn thừa tập trung ở đó.
Trong quá trình nuôi tôm thì thay nước thường xuyên song song với hút các tạp chất dơ bẩn ra khỏi đáy đầm vẫn là biện pháp hữu hiệu để tránh sự tích tụ H2S.
Thay nước, gia tăng sục khí và xử lý vi sinh khi H2S vượt ngưỡng cho phép